
1. Bài đọc 1: Cv 2, 42-47
“Tất cả mọi kẻ tin, đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Khi ấy, các anh em bền bỉ tham dự những buổi giáo lý của các Tông đồ, việc thông hiệp huynh đệ, việc bẻ bánh và cầu nguyện. Mọi người đều có lòng kính sợ. Vì các Tông đồ làm nhiều việc phi thường và nhiều phép lạ tại Giêrusalem, nên mọi người đều sợ hãi. Tất cả mọi kẻ tin đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung. Họ bán tài sản gia nghiệp, rồi phân phát cho mọi người tuỳ nhu cầu từng người. Hằng ngày họ hợp nhất một lòng một ý cùng nhau ở trong đền thờ, bẻ bánh ở nhà, họ dùng bữa cách vui vẻ đơn sơ; họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân mến chuộng. Hằng ngày Chúa cho gia tăng số người được cứu rỗi.
Ðó là lời Chúa.
2. Đáp ca: Tv 117, 2-4. 13-15. 22-24
Ðáp: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở.
Xướng:
1) Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”. Hỡi nhà Aaron, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”. Hỡi những người tôn sợ Chúa, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”.
2) Tôi đã bị đẩy, bị xô cho ngã xuống, nhưng Chúa đã phù trợ tôi. Chúa là sức mạnh, là dũng lực của tôi, và Người trở nên Ðấng cứu độ tôi. Tiếng reo mừng và chiến thắng vang lên trong cư xá những kẻ hiền nhân. Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt.
3) Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó.
3. Bài đọc 2: 1 Pr 1, 3-9
“Nhờ việc Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại, Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.
Chúc tụng Thiên Chúa là Cha Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, vì lòng từ bi cao cả, nhờ việc Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại, Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống, được hưởng gia nghiệp không hư nát, tinh tuyền, không suy tàn, dành để cho anh em trên trời. Anh em được bảo vệ trong quyền năng của Thiên Chúa, nhờ tin vào sự cứu độ đã được mạc khải trong thời sau hết. Lúc đó anh em sẽ vui mừng, tuy bây giờ anh em phải sầu khổ một ít lâu giữa trăm chiều thử thách, để đức tin anh em được tôi luyện, nên quý hơn vàng được thử lửa bội phần, nhờ đó, anh em được ngợi khen, vinh quang và vinh dự khi Ðức Giêsu Kitô hiện đến. Anh em yêu mến Ngài, dù không thấy Ngài, và anh em tin Ngài, dù bây giờ anh em cũng không thấy Ngài; bởi anh em tin, anh em sẽ được vui mừng vinh quang khôn tả, vì chắc rằng anh em đạt tới cứu cánh của đức tin là phần rỗi linh hồn.
Ðó là lời Chúa.
4. Tin Mừng: Ga 20, 19-31
“Hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”.
✠ Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: “Bình an cho các con”. Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: “Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại”. Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Ðiđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”.
Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Ðoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”.
Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.
Ðó là lời Chúa.
5. Suy niệm:
Trước cái chết của Thầy Giêsu, các môn đệ rơi vào tình trạng hoang mang và sợ hãi. Tin Mừng hôm nay cho thấy rõ điều đó khi các ông “đóng kín cửa”. Nỗi sợ người Do Thái khiến các ông thu mình lại, co cụm trong sự bất an, và có lẽ các ông cũng lo sợ số phận mình sẽ giống như Thầy.
Nhưng chính trong hoàn cảnh đầy sợ hãi ấy, Đức Giêsu Phục Sinh đã hiện đến. Lời đầu tiên Ngài nói không phải là trách móc, nhưng là: “Bình an cho anh em”. Rồi Ngài cho các ông xem tay và cạnh sườn. Bình an mà Ngài ban không phải là sự vắng bóng khó khăn, nhưng là sức mạnh giúp con người vượt qua sợ hãi; là sự chữa lành cho những tâm hồn đang bị tổn thương, đang trốn chạy và khép kín. Đức Giêsu thấu hiểu các môn đệ của mình: nhiệt thành nhưng cũng rất yếu đuối. Sau biến cố thập giá, các ông khó có thể tin và hiểu được tất cả. Vì thế, Ngài đã hiện đến để củng cố đức tin cho các ông.
Chúa nhật hôm nay còn là ngày Giáo Hội đặc biệt kính Lòng Thương Xót Chúa. Chính vì tình yêu và lòng thương xót, Đức Giêsu Phục Sinh đã tỏ mình ra, ban bình an và củng cố đức tin cho các môn đệ. Đồng thời, Ngài thiết lập bí tích Hòa Giải, để tiếp tục chữa lành những tâm hồn còn khép kín, còn bị đè nặng bởi tội lỗi và sợ hãi.
Tin Mừng hôm nay cũng cho chúng ta chiêm ngắm thánh Tôma, người thường bị gán cho là kẻ cứng lòng tin. Nhưng thực ra, ông là một con người chân thành, dám nói lên điều mình nghĩ, không chạy theo đám đông. Ông khao khát một kinh nghiệm cá vị với Chúa, một sự gặp gỡ thật sự. Và Đức Giêsu đã đáp lại khát khao ấy. Khi được chạm vào dấu đinh của Thầy, đức tin của ông bùng sáng và ông đã tuyên xưng cách mạnh mẽ: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”
Nhìn vào đời sống đức tin hôm nay, chúng ta vừa cử hành Tam Nhật Thánh rất sốt sắng. Những cuộc đi Đàng Thánh Giá, những giờ tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa thật cảm động, như một dấu chỉ hy vọng giữa thế giới còn nặng tính duy vật. Tuy nhiên, đôi khi đức tin của chúng ta vẫn chỉ dừng lại ở “bề ngoài”. Trong đời sống thường ngày, vẫn còn đó những “phản chứng” cho lòng thương xót: sự ích kỷ, vô cảm, hay những oán giận chưa được tha thứ.
Đứng trước mầu nhiệm cao cả của Chúa Phục Sinh, mỗi người chúng ta được mời gọi lắng đọng để nhìn lại chính mình:
Cánh cửa nào trong tâm hồn tôi vẫn đang đóng kín?
Nỗi sợ nào đang kìm hãm tôi?
Tôi có thực sự cảm nhận được bình an của Chúa không?
Tôi có dám để Chúa Phục Sinh bước vào và mở toang những cánh cửa ấy không?
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, chúng con ca ngợi và tôn vinh lòng thương xót của Ngài. Ngài biết rõ con người yếu đuối của chúng con. Xin ban thêm đức tin cho chúng con. Xin cho chúng con dám để Ngài chạm vào những góc khuất, những phòng vệ và những nỗi sợ hãi sâu kín của mình. Vì chỉ khi dám để Ngài chạm đến, chúng con mới có thể đón nhận bình an đích thực, và trở nên những chứng nhân của lòng thương xót giữa một thế giới còn đầy chia rẽ, hận thù và vô cảm.
Tập sinh ĐMTB
Copyright © 2021 Bản quyền thuộc về HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH THÁI BÌNH
Đang online: 139 | Tổng lượt truy cập: 10,146,348