Suy niệm Tin mừng thứ Sáu - Tuần 1 - Thường niên (Mc 2, 1-12)

  • 11/01/2024 21:15
  • Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Này con, con đã được tha tội rồi” (Mc 2, 5).

    Thứ Sáu tuần 1 Thường niên năm II - Phó thác (Mc 2,1-12)

     

    1. Bài đọc năm 1:  Dt 4, 1-5. 11

    “Chúng ta hãy mau mau tiến vào nơi an nghỉ đó”.

    Trích thư gửi tín hữu Do thái.

    Anh em thân mến, chúng ta hãy lo sợ kẻo đang khi lời hứa được vào trong sự an nghỉ của Chúa còn có giá trị mà có người trong anh em tưởng mình không được hưởng. Quả thật, chúng ta đã nhận lãnh tin mừng như họ; nhưng lời họ đã nghe không sinh ích gì cho họ, bởi họ không lấy đức tin mà thông hiệp với những kẻ đã tin. Chúng ta là những kẻ đã tin; chúng ta đang đi vào nơi an nghỉ, như lời Người phán rằng: “Như Ta đã thề trong cơn thịnh nộ, chúng sẽ không được vào nơi an nghỉ của Ta”. Dầu vậy, các công trình của Người đã được hoàn tất từ tạo thiên lập địa. Vì chưng, có câu nói về ngày thứ bảy rằng: “Và ngày thứ bảy, Thiên Chúa đã nghỉ mọi việc”. Lại có câu khác rằng: “Không, chúng nó sẽ chẳng vào nơi an nghỉ của Ta”. Vậy chúng ta hãy mau mau tiến vào nơi an nghỉ đó, để không ai sa ngã mà nên gương bất trung.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Đáp ca: Tv 77, 3 và 4bc. 6c-7. 8

    Ðáp: Chúng tôi sẽ không quên lãng những kỳ công của Chúa (c. 7c).

    Xướng:

    1)  Ðiều mà chúng tôi đã nghe, đã biết, mà tổ tiên đã thuật lại cho chúng tôi hay, chúng tôi sẽ kể lại cho thế hệ tương lai, đó là những lời khen ngợi và quyền năng của Chúa.

    2)  Ðể họ đứng ra và thuật lại cho con cái họ, hầu cho chúng đặt niềm hy vọng nơi Thiên Chúa, và không quên lãng những kỳ công của Người, những giới răn của Người chúng sẽ tuân theo.

    3)  Và chúng đừng trở nên như tổ tiên chúng, một thế hệ khó dạy và lăng loàn, một thế hệ không có lòng ngay thẳng, và không có tâm hồn trung kiên cùng Thiên Chúa.

     

    2. Bài đọc năm 2:  1 Sm 8,4-7.10-22a

    “Các ngươi sẽ ca thán vì nhà vua, nhưng Chúa sẽ không nhậm lời các ngươi, vì các ngươi đã xin ban cho các ngươi một nhà vua”.

    Trích sách Samuel quyển thứ nhất.

    Trong những ngày ấy, tất cả các kỳ lão Israel tập họp lại và đến cùng Samuel ở Ramtha, và nói với người rằng: “Nay ông đã già rồi và con cái ông không đi trong đường lối của ông; vậy ông hãy đặt lên cho chúng tôi một nhà vua, để xét xử chúng tôi, như tất cả các dân tộc khác”.

    Lời ấy làm cho Samuel phật lòng, vì họ đã nói: “Ông hãy cho chúng tôi một nhà vua, để xét xử chúng tôi”. Samuel cầu nguyện cùng Chúa. Và Chúa phán cùng ông rằng: “Ngươi cứ nghe theo dân trong những gì họ sẽ nói với ngươi, vì không phải họ khinh bỉ ngươi, mà là khinh bỉ Ta, để Ta không còn cai trị họ nữa”.

    Vậy Samuel đã nói tất cả những lời Chúa cho dân nghe khi họ xin một nhà vua. Người nói: “Ðây là quyền bính của vua sẽ cai trị các ngươi: Ông sẽ bắt con trai các ngươi xung vào đoàn chiến xa và đoàn kỵ binh, và họ sẽ chạy trước xa giá của ông. Ông cắt đặt người thì chỉ huy một ngàn, người thì chỉ huy năm mươi binh lính, kẻ thì cày ruộng gặt lúa, người thì chế tạo quân cụ và chiến xa. Còn con gái các ngươi, ông sẽ bắt làm thợ sản xuất dầu thơm, nấu ăn và làm bánh. Còn đồng ruộng các ngươi, vườn nho, vườn ô liu tốt nhất của các ngươi, ông sẽ tịch thu và ban cho các đầy tớ của ông. Ông sẽ đánh thuế một phần mười vào mùa màng và vườn nho các ngươi, để nuôi các vị thái giám và đầy tớ của ông. Ông sẽ bắt tôi tớ trai gái, các thanh niên cường tráng và cả lừa của các ngươi mà xung vào công việc của ông. Ông sẽ đánh thuế một phần mười vào đoàn vật của các ngươi, và chính các ngươi sẽ trở thành nô lệ của ông. Trong ngày đó, các ngươi sẽ ca thán vì nhà vua mà các ngươi tuyển chọn, nhưng Chúa sẽ không nhậm lời các ngươi, vì các ngươi đã xin ban cho các ngươi một nhà vua!”

    Nhưng dân không muốn nghe lời Samuel, và nói với người rằng: “Không, chúng tôi phải có vua, chúng tôi phải giống như mọi dân tộc khác; nhà vua sẽ xét xử chúng tôi, sẽ đi trước chúng tôi, và sẽ đánh giặc cho chúng tôi”. Sa-mu-en nghe tất cả những lời dân nói, và thưa lại cùng Chúa. Nhưng Chúa nói cùng Samuel rằng: “Ngươi cứ nghe họ và thiết lập cho họ một nhà vua”.

    Ðó là lời Chúa.

     

    Đáp ca:  Tv 88, 16-17. 18-19

    Ðáp:  Tôi sẽ ca ngợi tình thương của Chúa tới muôn đời.

    Xướng:

    1)  Phúc thay dân tộc biết hân hoan, lạy Chúa, họ tiến thân trong ánh sáng nhan Ngài. Họ luôn luôn mừng rỡ vì danh Chúa, và tự hào vì đức công minh Ngài.

    2)  Vì Chúa là vinh quang, quyền năng của họ, nhờ ân huệ Chúa, uy quyền của chúng tôi được suy tôn. Bởi chưng khiên thuẫn chúng tôi là của Chúa, và vua chúng tôi thuộc về Ðấng Thánh của Ít-ra-en.

     

    3.  Tin Mừng: Mc 2, 1-12

    “Con Người có quyền tha tội dưới đất”.

    Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Máccô.

    1 Vài ngày sau, Đức Giêsu trở lại thành Caphácnaum. Hay tin Người ở nhà, 2 dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi trong nhà ngoài sân chứa không hết. Người giảng lời cho họ.

    3 Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giêsu một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. 4 Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. 5 Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Này con, con đã được tha tội rồi.”

    6 Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: 7 “Sao ông này lại dám nói như vậy? Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?” 8 Tâm trí Đức Giêsu thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: “Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy?

    9 Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: 'Con đã được tha tội rồi', hai là bảo: 'Đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi', điều nào dễ hơn? 10 Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, Đức Giêsu bảo người bại liệt, 11 Ta truyền cho con: Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà!”

    12 Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!”

    Ðó là lời Chúa.

     

    4. Suy niệm:  

    4.1 TGM Giuse Nguyễn Năng

    Sứ điệp: Niềm tin là thái độ căn bản của cuộc sống người Kitô hữu, và hồng ân cứu độ tùy thuộc vào mỗi người có đặt hết niềm tin nơi Chúa hay từ chối đón nhận.

    Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, nền văn minh kỹ thuật ngày càng tiến bộ, nhất là về lĩnh vực âm thanh và hình ảnh, con người hầu như thích cảm nhận những gì mắt thấy tai nghe. Vì thế, người ta lao vào lối sống hưởng thụ thực dụng, còn niềm tin là chuyện khó hiểu xa vời.

    Nhiều lúc con cũng vậy, cứ mỗi lần đến dịp lễ trọng, nhà thờ trang hoàng rực rỡ, tâm hồn con lại cảm thấy sốt sắng, phấn khởi, tưởng như niềm tin và lòng trông cậy đã đặt trọn vẹn trong tay Chúa. Nhưng Chúa ơi, rồi dịp lễ qua đi, còn lại là chuỗi ngày sống bình thường, hằng ngày phải bon chen, phải vật lộn vất vả. Giữa những khổ đau, bên cạnh những bệnh tật và hoàn cảnh sống, con như mất niềm tin, tâm hồn chao đảo, chán nản và thất vọng. Đôi lúc con cũng tỏ thái độ như những kinh sư: không tin vào quyền năng Chúa. Tuy không dám công khai phủ nhận, nhưng con âm thầm buông xuôi cho trần gian lôi cuốn, đến nỗi không còn nhận ra lòng thương xót và quyền năng của Chúa.

    Lạy Chúa, chính niềm tin mãnh liệt đã soi sáng trí khôn, giúp người ta có sáng kiến mang người bất toại đến với Chúa bằng cách bất thường từ trên mái nhà xuống. Ước gì với niềm tin, không có gì ngăn cản được con đến với Chúa, dù trong hoàn cảnh đen tối nhất.

    Lạy Chúa, trước lòng tin của những người đưa kẻ bại liệt đến với Chúa, con nhận ra niềm tin mình thật nông cạn. Xin ban cho con một niềm tin đích thực, để cho dù con có bị bại liệt về vật chất, thể xác, thì niềm xác tín và lòng cậy trông vào Chúa vẫn không thay đổi. Amen.

    Ghi nhớ: “Con Người có quyền tha tội dưới đất”.

    Nguồn tin:  https://tgpsaigon.net/

    4.2 Con Người có quyền tha tội

    Chúa Giêsu âm thầm – có lẽ đi ban đêm – vào thành Capharnaum là thành nằm sát ven biển Galilê. Chúa không thể  đi vào công khai nữa (Mc 1,45). Mặc dù âm thầm. Nhưng dân chúng cũng biết được và họ kéo đến đông đặc chật ních một ngôi nhà – có lẽ là của thánh Phêrô. Dân chúng đông đảo đến chật nhà và ngoài sân đến nỗi vào gần cửa chính cũng không được (c.2).

    Ít ra ở đây chúng ta thấy dân chúng khao khát nghe lời Chúa giảng dạy vì dù ngày đó không phải là ngày Sabat, không phải là ngày buộc phải nghe giảng dạy Kinh thánh. Dĩ nhiên cũng có những người đến đó vì tò mò hay vì bệnh tật. Trong những bệnh nhân người ta khiêng đến một người bất toại. Họ tìm đủ cách để gặp được Chúa. Nhưng làm sao được, dân chúng bu quanh chật ních, người khỏe còn chưa chen vào nổi cửa chính huống chi là bệnh nhân bất toại. Họ tìm đủ cách để gặp được Chúa. Nhưng làm sao được. Dân chúng bu quanh chật ních, người khỏe còn chưa chen vào nổi cửa chính huống chi là bệnh nhân bất toại. Cho nên thân nhân họ nghĩ ra cách là đem bệnh nhân lên mái nhà để rồi thòng dây thả xuống cho mau kẻo Chúa lại ra đi vội vã như những lần trước thì mất dịp may hiếm có.

    Người Do thái ở Palestin cho tới nay vẫn làm mái nhà bằng phần nào như kiểu đúc bêtông của chúng ta bây giờ. Họ thường đem phơi đồ ăn trên đó và có thể lên chơi được vì họ làm bằng một loại đất sét đặc biệt chịu đựng mưa nắng và dĩ nhiên cũng có đà gỗ để giữ mái đó. Dù sao thì việc rỡ mái trên sân thượng đây cũng nói lên lòng tin mạnh mẽ của chính bệnh nhân và gia tộc, vì chắc chắn họ sẽ phải đền. Nhưng họ tin chắc họ sẽ được gặp Chúa là được khỏi bệnh, còn chuyện đền thì dễ dàng. Nhưng khi gặp Chúa, thì Ngài có chữa bệnh ngay đâu. Chúa nói trước “này con tội lỗi con được tha” (c.5)

    Chúng ta nên biết quan niệm của người Do thái cho rằng ai mang bệnh tật đều là người có nhiều tội, cho nên mới bị phạt ra bên ngoài bằng bệnh tật như thế. Chính ngay các môn đệ cũng nặng một óc “đổ thừa” như vậy. Một hôm, các môn đệ hỏi xem tội người mù lúc bẩm sinh là do tội của ai, của “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” (Ez 18), hay là của riêng tội hắn. Chúa Giêsu đã xác định rõ ràng bệnh tật như thế là để làm vinh danh Thiên Chúa (Gio 9,12). Tiên tri Gionathan xưa cũng cho rằng bệnh tật là do 7 thứ này: vu oan, vu khống, đổ máu kiêu ngạo, ghen tỵ, cướp giật, gian dâm. Quan niệm này đúng với người xưa “có tội mới chết”, “có lỗi mới khổ”.

    Hôm nay đây, Chúa muốn chúng ta thấy tội lỗi và bệnh tật là hai vấn đề riêng biệt không có tương quan với nhau. Dĩ nhiên có người có bệnh mà có tội và có những người có bệnh mà không có tội. Cho nên khi Chúa nói “tội lỗi con được tha” (c.5) là Chúa muốn nhắm tới tâm hồn trước. Chúa muốn nhấn mạnh đến sức khỏe của linh hồn trước đã.

    Còn một chi tiết nữa là Chúa muốn minh chứng Ngài là Thiên Chúa. Đấng có quyền tha tội. Ở đây chúng ta thấy Chúa đã tha tội mà không nhân danh ai cả. Chúng ta còn nhớ hồi xưa, tiên tri Nathan đã phải nhân danh Giavê để tha tội cho David (Sm 12,13). Còn ở đây, Chúa nhân danh chính Chúa. Giữa lúc ấy có những luật sĩ ngồi bên, họ đến đây không phải để nghe Kinh thánh, cũng không phải để hiểu lời Chúa, nhưng là để bắt bẻ Chúa những chỗ sơ hở lỗi lầm. Cho nên khi nghe thấy Chúa tha tội thì họ nổi sùng trong bụng, vì họ biết rằng: chỉ có Thiên Chúa mới tha tội được. Dù tư tưởng họ mới nhem nhúm trong lòng mà thôi. Chúa Giêsu cũng đã biết được họ nghĩ gì. Chúa đi guốc trong bụng là thế. Đó cũng là cách minh chứng Chúa là Thiên Chúa, Đấng thấu suốt nơi kín nhiệm (Mt 6)

    Biết như thế Chúa liền đặt ra hai vấn nạn, nói rằng: “Tội lỗi con được tha hay vác chõng mà về (c.9) đàng nào dễ hơn. Tội lỗi được tha là do lòng tốt của Thiên Chúa. Vác chõng mà đi là do quyền năng cùng Thiên Chúa. Cả hai cách đó đối với con người nhân loại đều bất lực. Bất lực hoàn toàn. Tuy nhiên, tha tội mà không được khỏi bệnh thì người Do thái chưa tin mà khỏi bệnh không thôi thì phàm tục quá. Cho nên để giải quyết vấn đề, Chúa làm cả hai: tha tội, và bảo “Hãy vác chõng mà về” (c.11)

    Đây là một hành vi của Thiên Chúa toàn năng đầy thương xót cả hồn lẫn xác

    Nguồn tin: http://giaophanthaibinh.org

    Bài viết liên quan