2 - Hát xin ơn Chúa Thánh Thần
3 - Hát về Thánh Thể
4 - Dẫn vào giờ chầu:
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, giờ này đây, chúng con quỳ trước Chúa trong sự thinh lặng của ngôi nhà thờ thân quen. Bên ngoài có thể rất yên ắng, nhưng trong lòng mỗi chúng con lại mang theo nhiều tâm trạng khác nhau: có niềm vui, có nỗi buồn, có những lo lắng rất nhỏ mà chúng con chưa biết chia sẻ cùng ai.
Chúa đang ở đây, thật gần chúng con, trong tấm bánh Thánh Thể đơn sơ. Chúng con tin rằng Chúa đang nhìn chúng con bằng ánh mắt yêu thương và đang lắng nghe từng nhịp đập của trái tim chúng con.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng con gặp gỡ Chúa Giêsu là Đấng mang lại sự sống, là Đấng không xa lạ với nước mắt và đau khổ của con người. Xin Chúa giúp chúng con biết ở lại với Chúa trong giờ chầu này, biết mở lòng ra để Lời Chúa chạm đến những nơi sâu kín nhất trong tâm hồn chúng con, và tin rằng dù chúng con đang ở trong hoàn cảnh nào, Chúa vẫn yêu thương và không bao giờ bỏ rơi chúng con.
- Thinh lặng ít phút.
- Hát:
5. Tin Mừng (cộng đoàn đứng): Mt 27,11-54
1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là Ladarô, quê ở Bêtania, làng của hai chị em cô Mácta và Maria. 2 Cô Maria là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh Ladarô, người bị đau nặng, là em của cô. 3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” 4 Nghe vậy, Đức Giêsu bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”
5 Đức Giêsu quý mến cô Mácta, cùng hai người em là cô Maria và anh Ladarô.
6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh Ladarô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. 7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !” 8 Các môn đệ nói: “Thưa Thầy, mới đây người Do thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao?” 9 Đức Giêsu trả lời: “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. 10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình !”
11 Nói những lời này xong, Người bảo họ: “Ladarô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” 12 Các môn đệ nói với Người: “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.” 13 Đức Giêsu nói về cái chết của anh Ladarô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. 14 Bấy giờ Người mới nói rõ: “Ladarô đã chết. 15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.” 16 Ông Tôma, gọi là Điđymô, nói với các bạn đồng môn: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy !”
17 Khi đến nơi, Đức Giêsu thấy anh Ladarô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. 18 Bêtania cách Giêrusalem không đầy ba cây số. 19 Nhiều người Do thái đến chia buồn với hai cô Mácta và Maria, vì em các cô mới qua đời. 20 Vừa được tin Đức Giêsu đến, cô Mácta liền ra đón Người. Còn cô Maria thì ngồi ở nhà. 21 Cô Mácta nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” 23 Đức Giêsu nói: “Em chị sẽ sống lại !” 24 Cô Mácta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” 25 Đức Giêsu liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?” 27 Cô Mácta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”
28 Nói xong, cô đi gọi em là Maria, và nói nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !” 29 Nghe vậy, cô Maria vội đứng lên và đến với Đức Giêsu. 30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mácta đã ra đón Người. 31 Những người Do thái đang ở trong nhà với cô Maria để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.
32 Khi đến gần Đức Giêsu, cô Maria vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” 33 Thấy cô khóc, và những người Do thái đi với cô cũng khóc, Đức Giêsu thổn thức trong lòng và xao xuyến. 34 Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” 35 Đức Giêsu liền khóc. 36 Người Do thái mới nói: “Kìa xem ! Ông ta thương anh Ladarô biết mấy !” 37 Có vài người trong nhóm họ nói: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?” 38 Đức Giêsu lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. 39 Đức Giêsu nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mácta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” 40 Đức Giêsu bảo: “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” 41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giêsu ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. 42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” 43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh Ladarô, hãy ra khỏi mồ !” 44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giêsu bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”
45 Trong số những người Do thái đến thăm cô Maria và được chứng kiến việc Đức Giêsu làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.
- Thinh lặng ít phút.
6. Suy Niệm (cộng đoàn ngồi)
Suy niệm 1:
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu có một người bạn tên là Ladarô. Khi Ladarô đau nặng, hai chị của anh là Matta và Maria đã nhắn tin cho Chúa rằng: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang đau nặng.” Chúa Giêsu rất yêu thương gia đình này, nhưng Chúa không đến ngay. Khi Chúa đến nơi thì Ladarô đã chết, và mọi người đều buồn bã, thất vọng, có lẽ họ nghĩ rằng nếu Chúa đến sớm hơn thì mọi sự đã khác. Nhưng Chúa Giêsu vẫn ở đó, Chúa khóc trước nỗi đau của bạn mình, và cho mọi người thấy rằng Chúa không xa lạ với những giọt nước mắt của con người. Lúc này đây, khi chúng con quỳ trước Thánh Thể, có thể chúng con cũng mang trong lòng những nỗi buồn rất nhỏ, những điều mất mát mà người khác không để ý, nhưng Chúa vẫn nhìn thấy. Chúa hiểu chúng con khi chúng con buồn, khi sợ hãi, khi cảm thấy một điều gì đó trong lòng mình như đã “chết đi”, và Chúa vẫn ở bên, yêu thương chúng con bằng một tình yêu rất dịu dàng.
- Thinh lặng ít phút.
- Hát:
Suy niệm 2:
Trước mồ Ladarô, Chúa Giêsu đã lớn tiếng gọi: “Ladarô, hãy ra khỏi mồ.” Người đã chết bốn ngày liền bước ra, được sống lại nhờ tiếng gọi của Chúa. Phép lạ ấy không chỉ dành cho Ladarô, mà còn dành cho tất cả những ai đang lắng nghe. Trong cuộc sống của chúng con, có khi lòng chúng con cũng giống như một ngôi mộ khép kín. Có những lúc chúng con giận dỗi, ích kỷ, không muốn cầu nguyện, không muốn nói chuyện với ai, và trái tim chúng con dần trở nên lạnh lẽo. Giờ chầu này là lúc Chúa đứng trước ngôi mộ của lòng chúng con và gọi tên từng đứa một. Tiếng Chúa rất nhẹ nhàng, nhưng đầy sức mạnh, có thể làm cho những điều tưởng như đã chết trong chúng con được sống lại. Chúa mời gọi chúng con bước ra khỏi nỗi buồn, khỏi sự khép kín, để được sống trong ánh sáng, trong niềm vui và trong tình yêu của Chúa.
- Thinh lặng ít phút.
- Hát:
7. Lời nguyện kết thúc
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, giờ chầu của chúng con sắp kết thúc, nhưng chúng con tin rằng Chúa vẫn tiếp tục đồng hành với chúng con trong từng ngày sống. Chúng con cảm ơn Chúa vì đã yêu thương chúng con như người bạn thân thiết, vì đã chia sẻ những giọt nước mắt của con người, và vì đã gọi chúng con từ bóng tối bước ra ánh sáng. Xin cho trái tim chúng con luôn biết lắng nghe tiếng Chúa, biết tin tưởng vào Chúa ngay cả khi mọi sự dường như đã muộn, và biết sống hiền lành, yêu thương hơn mỗi ngày. Chúng con xin phó dâng tất cả cho Chúa và ra về trong bình an của Ngài. Amen.
- Thinh lặng ít phút.
- Hát:
8 - Kinh viếng Mình Thánh
9 - Hát “Này con là đá”- Cầu cho Đức Giáo hoàng.
10 - Hát Cất Mình Thánh (Tantum Ergo)
11 - Lời nguyện
12 - Phép lành Thánh Thể.
13 - Kết thúc.
Tập sinh ĐMTB
Copyright © 2021 Bản quyền thuộc về HỘI DÒNG NỮ ĐA MINH THÁI BÌNH
Đang online: 60 | Tổng lượt truy cập: 9,937,736