Thay lời muốn nói

  • 01/02/2026 19:18
  • Trong niềm hân hoan của người tu sĩ trẻ, tôi hăng say dấn thân nơi môi trường học viện Liên Dòng Đa Minh, với ước mong chuẩn bị hành trang tốt nhất cho hành trình dâng hiến lâu dài của mình. Thế nhưng, một biến cố bất ngờ đã xảy đến: tôi đột ngột bị xuất huyết não và phải trải qua ca phẫu thuật khẩn cấp. Biến cố này dù đầy đau đớn và thử thách nhưng đã trở thành một ân phúc lớn lao. Tôi thầm tạ ơn Chúa vì Ngài đã cho tôi thêm cơ hội được sống, được chữa lành và được cảm nghiệm sâu xa thế nào là tình yêu.

    Trong hành trình dâng hiến, mỗi người đều mang trong mình những dự định, thao thức và ước mơ được lớn lên từng ngày trong ơn gọi. Tôi cũng đã bước đi như thế, với niềm vui, lòng nhiệt thành và những kế hoạch rất đẹp cho tương lai. Và sau khi lãnh nhận hồng ân Tiên khấn, tôi được bước sang giai đoạn Học viện và được Bề trên gửi vào Miền Nam để học Thần học. Trong niềm hân hoan của người tu sĩ trẻ, tôi hăng say dấn thân nơi môi trường học viện Liên Dòng Đa Minh, với ước mong chuẩn bị hành trang tốt nhất cho hành trình dâng hiến lâu dài của mình.

    Sau một năm miệt mài học tập, tôi trở về cộng đoàn trong kỳ nghỉ hè, với mong muốn được chia sẻ phần nhỏ bé của mình trong đời sống chung và tiếp tục học hỏi, trưởng thành hơn trong ơn gọi. Thế nhưng, khi mọi công việc và sứ vụ vẫn đang diễn ra bình thường, một biến cố bất ngờ đã xảy đến: tôi đột ngột bị xuất huyết não và phải trải qua ca phẫu thuật khẩn cấp. Biến cố ấy đã làm chậm lại nhịp sống của tôi, làm gián đoạn mọi dự tính, nhưng lại mở ra cho tôi một hành trình nội tâm thật sâu xa – hành trình đi qua đau đớn để chạm đến ân sủng.

    Ngày tôi tỉnh lại sau ca phẫu thuật, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là những giọt nước mắt của người thân và của chị em trong cộng đoàn. Đó là những giọt nước mắt chan chứa lo âu, xen lẫn niềm hạnh phúc vì ca phẫu thuật đã thành công. Trong giây phút mong manh ấy, tôi cảm nhận thật rõ ràng rằng chính Thiên Chúa đã cứu chữa và đỡ nâng tôi, qua bàn tay chuyên môn và tận tụy của các Y Bác sĩ, qua sự quan tâm, chăm sóc đầy trách nhiệm và yêu thương của Bề trên và chị em.

    Tôi biết rằng, trong những ngày tháng ấy, đã có biết bao lời cầu nguyện âm thầm được dâng lên Thiên Chúa để mong có phép màu đến với tôi. Quý dì, quý chị em trong Hội dòng, gia đình và những người thân quen, dù ở gần hay ở xa, đều hướng lòng về tôi với tất cả tình thương và sự lo lắng. Dù không luôn hiện diện bên cạnh, tôi vẫn cảm nhận được nỗi đau, những giọt nước mắt và sự thao thức không ngừng của gia đình dành cho tôi. Chính tình thương ấy đã trở thành sức mạnh vô hình nâng đỡ tôi trong những giờ phút yếu đuối nhất.

    Những ngày nằm trên giường điều trị, sau ca phẫu thuật giúp tôi hiểu sâu sắc hơn thế nào là “hồi phục”. Hồi phục không chỉ là khi thân xác dần lấy lại sức khỏe, mà còn là khi tôi được bao bọc trong tình yêu, sự chăm sóc tận tình của cộng đoàn, của gia đình và của những người thân. Những lời hỏi han, những tin nhắn động viên, những lời cầu nguyện được gửi gắm âm thầm nhưng bền bỉ đã trở thành suối mát thiêng liêng, giúp tôi kiên vững vượt qua đau đớn của bệnh tật.

    Ngày tôi được xuất viện, Bề trên, dì phụ trách cộng đoàn và quý dì đã sắp xếp để tôi tiếp tục điều trị và phục hồi sức khỏe tại cộng đoàn Dòng Gioan Thiên Chúa – nơi có sứ mạng đặc biệt chăm sóc các bệnh nhân. Tại đây, tôi không chỉ được hướng dẫn tận tình trong quá trình trị liệu, mà còn được đón nhận sự đồng hành đầy nhân ái của quý cha, quý thầy và những người phục vụ. Qua những câu chuyện giản dị, những nụ cười thân thiện, những lời khích lệ chân thành, các ngài đã gieo vào lòng tôi niềm hy vọng và nghị lực để tiếp tục bước đi trên hành trình hồi phục.

    Không chỉ quý cha, quý thầy, mà chính các bệnh nhân nơi đây cũng trở thành nguồn nâng đỡ lớn lao cho tôi. Họ mang trong mình những nỗi đau, những giới hạn thể xác, nhưng vẫn sẵn sàng mở lòng chia sẻ, cảm thông và động viên tôi. Có những bệnh nhân dù còn rất yếu, ở những tháng ngày cuối của cuộc đời, vẫn nắm tay tôi và nói những lời thật đơn sơ: “Cố gắng lên sơ nhé, rồi Chúa sẽ chữa lành cho sơ.” Những lời nói ấy, tuy giản dị, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tinh thần to lớn, bởi chúng phát xuất từ những trái tim đã từng đi qua đau đớn và bệnh tật.

    Điều quý giá hơn cả là không chỉ thân xác tôi được chăm sóc và chữa trị, mà tâm hồn tôi cũng được chữa lành trong bầu khí thiêng liêng của cộng đoàn. Mỗi ngày, tôi được tham dự Thánh lễ, dâng những đau đớn của mình qua giờ kinh chung, và chìm lắng trong những giây phút thinh lặng cầu nguyện trước Chúa Giêsu Thánh Thể nơi nhà nguyện nhỏ bé nhưng ấm cúng. Chính những giây phút thánh thiêng ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, giúp tôi cảm nghiệm một sự bình an sâu xa ngay trong nỗi đau bệnh tật. Trước Thánh Thể, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, không còn sợ hãi, bởi tôi xác tín rằng Chúa đang đồng hành, đang ôm ấp và chữa lành tôi từ bên trong.

    Biến cố bệnh tật bất ngờ này, dù đầy đau đớn và thử thách, lại trở thành một ân phúc lớn lao. Nó dạy tôi biết khiêm tốn đón nhận sự mong manh của thân phận con người, để từ đó phó thác trọn vẹn hơn cho Thiên Chúa. Nó cũng giúp tôi học biết trân trọng từng giây phút sống, từng nhịp thở, từng ân huệ nhỏ bé mà trước đây tôi có thể đã vô tình bỏ qua.

    Tôi thầm tạ ơn Chúa vì Ngài đã cho tôi thêm cơ hội được sống, được chữa lành và được cảm nghiệm sâu xa thế nào là tình yêu – tình yêu nơi cộng đoàn, nơi gia đình, nơi những con người mà Ngài đã gửi đến để nâng đỡ tôi trong những ngày đen tối nhất. Qua tất cả, tôi nghiệm ra rằng đời sống dâng hiến thực sự là một hành trình của tình yêu. Tình yêu ấy không chỉ tỏa sáng trong giờ cầu nguyện hay trong các công việc tông đồ, mà còn được nuôi dưỡng bằng những điều rất đỗi bình dị: một lời động viên, một sự nâng đỡ âm thầm, một nụ cười trao ban không toan tính.

    Tất cả đã làm nên một kinh nghiệm thiêng liêng quý giá, khắc sâu trong lòng tôi niềm xác tín mà Thánh Phaolô đã từng thốt lên: “Ơn Ta đủ cho con.” Qua đau khổ, tôi hiểu rằng mỗi ngày còn sống, còn được dang đôi tay để đón nhận và trao ban, chính là một hồng ân vô giá.

    Sau cùng, với tất cả tâm tình tri ân, tôi xin phó thác trọn vẹn cuộc đời và ơn gọi của mình trong tay Chúa. Xin Ngài rộng ban muôn ơn lành cho quý Bề trên Tổng quyền, ban Tổng Cố vấn, quý Bề trên, quý dì Phụ trách cộng đoàn, quý bà, quý dì và toàn thể chị em trong Hội dòng Nữ Đa Minh Thái Bình; xin cho quý cha, quý thầy, các y bác sĩ và tất cả những ai đã và đang nâng đỡ tôi bằng tình thương, lời cầu nguyện và sự hy sinh. Xin Chúa và Mẹ Maria tiếp tục đồng hành và chữa lành tôi, để trong mọi biến cố của cuộc đời, tôi luôn sống trong tâm tình cảm tạ, trung tín và bền bỉ bước theo Chúa đến cùng trong ơn gọi mà Ngài đã trao ban.

    Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa và tri ân, nhân dịp Năm Mới 2026, con xin kính chúc quý Bề trên, quý dì phụ trách cộng đoàn,quý dì, quý chị em một Năm Mới an lành trong Chúa. Xin Ngài ban muôn ơn lành hồn xác, thêm sức mạnh và niềm vui thiêng liêng, để quý ngài luôn là điểm tựa yêu thương và nguồn nâng đỡ cho chị em trong đời sống thánh hiến và sứ vụ phục vụ Hội Thánh.

    Nt. Maria Nguyễn Thị Ngọc Ánh, OP.

    Bài viết liên quan