Tâm tình Tri ân - Ngày Gia nhập Tiền Tập viện

  • 03/02/2026 21:08
  • Trong bầu khí thinh lặng của cầu nguyện, có những lúc chúng con buộc phải đối diện với một câu hỏi rất thật và rất riêng tư: “Con có thật sự muốn đi tiếp con đường này với Chúa không?” Chính trong sự thinh lặng ấy, chúng con nhận ra tiếng Chúa vẫn đang âm thầm mời gọi, soi sáng và dẫn dắt, giúp chúng con xác tín hơn về con đường mình đang bước đi.

    Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa, hôm nay, khi chính thức bước vào giai đoạn Tiền Tập viện, chúng con – những người trẻ được Chúa gọi xin được dâng lên lời cảm tạ và tri ân sâu xa. Những ngày tĩnh tâm vừa qua thực sự là một quãng lắng rất sâu trong hành trình ơn gọi của chúng con. Giữa nhịp sống quen thuộc và những bận rộn thường ngày, Chúa đã cho chúng con được dừng lại, để lắng nghe tiếng Ngài không phải ở đâu xa, mà ngay trong tận sâu thẳm lòng mình.

    Trong bầu khí thinh lặng của cầu nguyện, có những lúc chúng con buộc phải đối diện với một câu hỏi rất thật và rất riêng tư: “Con có thật sự muốn đi tiếp con đường này với Chúa không?” Chính trong sự thinh lặng ấy, chúng con nhận ra tiếng Chúa vẫn đang âm thầm mời gọi, soi sáng và dẫn dắt, giúp chúng con xác tín hơn về con đường mình đang bước đi.

    Chúng con đặc biệt tạ ơn Thiên Chúa, tri ân Cha giảng phòng; người đã đồng hành và dẫn dắt chúng con trong những ngày tĩnh tâm hồng ân này. Qua lời giảng giản dị nhưng sâu sắc của Cha, chúng con hiểu rằng ơn gọi không phải là một cảm xúc đẹp của một ngày sốt sắng, mà là một lời “xin vâng” cần được lặp lại mỗi ngày, kể cả khi cầu nguyện trở nên khô khan, khi mệt mỏi, khi đối diện với những giới hạn và yếu đuối của chính mình. Những hạt giống Cha gieo trong tâm hồn chúng con chắc chắn sẽ còn tiếp tục lớn lên và theo chúng con suốt hành trình ơn gọi phía trước.

    Trong niềm tri ân, chúng con cũng xin cảm tạ Bề trên Tổng quyền và quý Bề trên, những người đã âm thầm hiện diện, nâng đỡ và đồng hành để chúng con có thể bước lên Tiền Tập hôm nay. Chúng con hiểu rằng, ơn gọi không chỉ cần lòng quảng đại của người được gọi, mà còn cần sự tín thác, kiên nhẫn và tình yêu âm thầm của những người đỡ nâng. Chính sự hiện diện lặng lẽ nhưng đầy niềm tin ấy là điểm tựa để chúng con dám bước đi, dù biết mình còn non nớt và cần tiếp tục học hỏi, tập sống mỗi ngày.

    Chúng con cũng xin tri ân quý Dì giáo đã đồng hành với chúng con bằng cả trái tim của người mẹ trong đời tu. Có những lúc rất dịu dàng, cũng có những lúc nghiêm khắc, nhưng tất cả đều xuất phát từ tình yêu chân thành, giúp chúng con hiểu rằng được yêu thương thật sự là được uốn nắn để lớn lên, chứ không phải là dễ dãi cho qua.

    Với tất cả lòng biết ơn, chúng con xin cảm ơn quý Bà trong nhà hưu dưỡng. Sự hiện diện âm thầm và đời sống trung tín của quý Bà là một chứng tá sống động, nhắc nhở chúng con rằng đời sống dâng hiến không chỉ đẹp ở khởi đầu, mà còn rất đẹp khi được sống trung thành cho đến cuối cùng. Chúng con tin rằng những lời cầu nguyện lặng lẽ của quý Bà chính là điểm tựa vô hình nâng đỡ chúng con trên hành trình mới.

    Chúng con cũng xin chân thành cảm ơn quý Dì đã âm thầm chăm lo cho chúng con từng bữa ăn, từng sinh hoạt thường ngày. Những việc rất quen, rất nhỏ ấy lại là sự chăm sóc bằng tình yêu rất thật, giúp chúng con có thêm sức mạnh để cầu nguyện và tiếp tục dâng hiến. Chúng con xin cảm ơn toàn thể quý chị em đã cùng chúng con sống những ngày tĩnh tâm trong bầu khí hiệp thông, chia sẻ và nâng đỡ nhau.

    Sau Thánh lễ tạ ơn hôm nay, chúng con chính thức bước vào giai đoạn Tiền Tập viện với niềm vui rất thật, xen lẫn một chút run run: vui vì được Chúa gọi, và run vì ý thức mình còn nhiều giới hạn, còn nhiều điều phải học và phải tập sống mỗi ngày. Trong tâm tình phó thác, chúng con xin dâng tất cả lên Thiên Chúa và tin tưởng bước đi trong vòng tay yêu thương của Ngài.

    Nguyện xin Thiên Chúa, qua lời chuyển cầu của thánh Đa Minh, tiếp tục gìn giữ, hướng dẫn và ban muôn ơn lành trên Hội dòng, nơi quý Bề trên, quý Bà, quý Dì và toàn thể quý chị em. Xin cho chúng con luôn trung tín và quảng đại đáp lại tiếng Chúa gọi trong từng ngày sống.

    Anna Lại Thị Phương, Tiền Tập sinh

    Bài viết liên quan