Chân phước Gi-lê Vơ-Gie-la (15.5)

  • 15/01/2023 18:39
  • Gi-lê Vơ-gie-la là con của một vị tổng trấn vùng Cô-i-bơ-ra. Cha Gi-lê qua đời năm 1265 khi đang ở tuổi tám mươi. Ðức Biển Ðức XIV đã chuẩn y tôn kính người dưới tước hiệu chân phước năm 1748.

     

    Ngày 15 tháng 5

    Chân phứơc GI-LÊ VƠ-GIE-LA

    B. Aegidius de Vouzela

    Linh mục (1184 - 1265)

    1.  Tiểu sử

    Linh mục Gi-lê Vơ-gie-la là con của một vị tổng trấn vùng Cô-i-bơ-ra. Thân phụ người có ý định cho người theo đuổi ơn gọi giáo sĩ. Cha Gi-lê theo học tại đại học Cô-i-bơ-ra, người trổi vượt về các môn học nhờ khả năng thiên phú của mình. Sau đó, người nhận những bổng lộc hậu hĩ và được cắt đặt điều hành một tu viện. Tại đây, người xin miễn chuẩn các giờ kinh phụng vụ trong cộng đoàn để miệt mài nghiên cứu. Vào một ngày kia, sau khi đã bàn giao công việc quản trị của mình cho tu viện trưởng, người lên Pa-ri để theo học ngành Y.

    Trên đường đi, một hành khách cứ bám miết theo người và ngỏ ý giúp người học nghề luyện kim, vì nghề này sẽ đem lại cho người tất cả mọi niềm vui và vinh quang trần thế. Cha Gi-lê nhận lời đề nghị. Tiếc thay ! vị hành khách này chính là Xa-tan, hắn dẫn người vào một cái hang, ép người "cắt máu ăn thề" để tỏ dấu người chối bỏ tước vị làm con Thiên Chúa và nhận làm nô lệ cho ma quỷ. Ðổi lại, nó hứa cho người tất cả những ham muốn thầm kín. Trong suốt 7 năm, cha sống trong hang và đêm ngày chịu đựng để thấm thía những bí mật của ma quỉ. Sau đó, cha trở lại Pa-ri và nổi danh ở trường đại học, hướng một cuộc sống theo những đòi hỏi của "thầy" mình. Bỗng dưng, một đêm nọ, một cơn ác mộng khiến người kinh hồn khiếp vía, người cầu xin Ðức Ma-ri-a, và người nghe thấy có tiếng trả lời : "con đã được cứu thoát." Người cúi mình phủ phục, tạ ơn Ðức Trinh Nữ Ma-ri-a và lên đường trở về Bồ Ðào Nha.

    Khi đi ngang qua vùng Va-len-xơ, cha Gi-lê thấy các tu sĩ Ða Minh vừa mới khởi công xây cất một tu viện ở Ê-muy. Ngước nhìn anh em đang tất bật trong việc, cha Gi-lê chợt nhận ra vị tu viện trưởng, lập tức cha đến trình diện tu viện trưởng rồi xin được xưng thú tội lỗi của mình. Ai nấy đều khâm phục cha Gi-lê về mức độ tiến đức của người, chả là khi sống giữa anh em, người luôn trổi vượt về nhân đức khiêm nhường, lòng tận tuỵ với công việc, giữ thinh lặng và tinh thần sám hối. Sau khi khấn trọng vào năm 1221, người được cử đến tu viện Xan-ta-rem ở Bồ Ðào Nha.

    Trong suốt 7 năm, cha Gi-lê luôn kiên trì đấu tranh chống lại Xa-tan, nó luôn hành hạ người và nhắc cho người nhớ đến tờ giao kèo mà người thỏa thuận với nó. Cuối cùng, cha đã được cứu thoát nhờ sự che chở của Ðức Trinh Nữ Ma-ri-a : vào một buổi tối khi đang nguyện kinh, bỗng dưng người chìm vào giấc mộng và thấy tờ giao kèo quái ác đó được trả lại cho người.

    Từ đó, người luôn nhận được những an ủi thiêng liêng và được ơn xuất thần. Nhìn thấy những thành công trong sứ vụ của cha, anh em cắt cử cha chuyên lo việc giảng thuyết để cảm hóa những tội nhân khét tiếng. Cha Gi-lê qua đời năm 1265 khi đang ở tuổi tám mươi. Ðức Biển Ðức XIV đã chuẩn y tôn kính người dưới tước hiệu chân phước năm 1748.

     

    2.  Xin cho thoát mưu chước của Sa-tan

    Sự hiện hữu của ma quỷ trong thế giới này là có thật. Ngay từ bài giảng đầu tiên sau khi nhậm chức đức thánh cha Phan-xi-cô đã luôn nhắc nhở các tín hữu rằng, ma quỷ là thực hữu, phải cảnh giác với chúng. Vì, “ma quỷ không bao giờ chịu đứng im nhìn sự thánh thiêng và tốt lành của Giáo Hội hay của mỗi chúng ta mà không cố tìm cách phá hủy sự tốt lành đó.”[1] Chúng ta có thể cảm nghiệm được giáo huấn của đức thánh cha qua cuộc đời của chân phước Gi-lê Vơ-Gie-la, và xin Chúa gìn giữ chúng ta khỏi sa ngã trước những cơn cám dỗ.

    Cha Gi-lê Vơ-gie-la thuộc dòng Đa Minh. Thân phụ của ngài có ý định cho ngài theo đuổi ơn gọi giáo sĩ. Ngài trổi vượt về các môn học nhờ khả năng thiên phú của mình. Khi vào dòng, ngài giữ chức tu viện trưởng một thời gian. Sau đó, ngài lên Pa-ri để theo học ngành y. Trên đường đi, một hành khách cứ bám miết theo ngài và ngỏ ý giúp ngài học nghề luyện kim, vì nghề này sẽ đem lại nhiều niềm vui và vinh quang trần thế. Cha Gi-lê nhận lời đề nghị.

    Tiếc thay! vị hành khách này chính là Sa-tan, hắn dẫn ngài vào một cái hang, ép ngài "cắt máu ăn thề" để tỏ dấu ngài chối bỏ tước vị làm con Thiên Chúa và nhận làm nô lệ cho ma quỷ. Ðổi lại, nó hứa cho ngài tất cả những ham muốn thầm kín. Trong suốt bảy năm, cha sống trong hang và đêm ngày chịu đựng để thấm thía những bí mật của ma quỉ. Sau bảy năm thử thách, cha Gi-lê đã được cứu thoát nhờ sự che chở của Mẹ Ma-ri-a. Từ đó, cha luôn nhận được những an ủi thiêng liêng và được ơn xuất thần.

    Cha trở về dòng và hăng say trong sứ vụ giảng thuyết. Nhìn thấy những thành công trong sứ vụ của cha, anh em cắt cử cha chuyên lo việc giảng thuyết để cảm hóa những tội nhân khét tiếng. Cha Gi-lê qua đời năm 1265 ở tuổi tám mươi. Đức Biển Ðức XIV đã chuẩn y việc tôn kính người dưới tước hiệu chân phước năm 1748.

    Ngẫm suy lại, trong cuộc lữ hành dương thế, ta cũng có thể đã âm thầm hay công khai ký những bản giao kèo với ma quỷ qua những thực hành các hoạt động như: mê tín dị đoan, xin xăm, gieo quẻ, bói toán ma thuật, tôn thờ thần ngoại - thần tài hay thần tượng, hoặc ta đã lãng quên Chúa trong lời nói việc làm mà đam mê một thế lực nào đó rồi để nó chiếm lấy mất chỗ của Thiên Chúa trong lòng ta.

    Những lúc như thế, “Hãy xem cách Đức Giê-su đáp trả lại những cám dỗ: Người không đôi co với Sa-tan, như E-và trong vườn Địa đàng. Đức Giê-su biết rất rõ rằng con người không thể dùng miệng lưỡi đôi co lại với Sa-tan vì hắn rất xảo quyệt. Vì vậy, thay vì tranh luận với hắn như E-và xưa, Chúa Giê-su đã chọn cách vững chắc là dùng Lời Chúa để đáp lại ma quỷ với uy quyền của Lời Người. Chúng ta hãy ý thức điều này mỗi khi chúng ta bị cám dỗ: Đừng đối thoại với Sa-tan, nhưng hãy dùng Lời của Chúa để bảo vệ chúng ta. Và Lời Người sẽ cứu thoát chúng ta”.[2]

    Cha Gi-lê đã từng bị thu hút mà tôn thờ ma quỷ. Nhưng, cha Gi-lê đã lật đời mình sang trang mới với sự khiêm nhường, tận tụy với công việc, giữ thinh lặng và tinh thần sám hối. Cha Gi-lê Vơ-gie-la không cậy dựa vào sức riêng nhưng cậy nhờ vào sức mạnh và sự trợ giúp của Mẹ Thiên Chúa.

    [3]Lạy Chúa Giêsu, bị cám dỗ là thân phận của con người, nhưng thắng được cám dỗ là nhờ ơn của Chúa.

     Cuộc sống hôm nay cho chúng con bao cám dỗ ngọt ngào, làm khuấy động những thèm khát nơi chúng con. Cám dỗ chiếm đoạt và sở hữu. Cám dỗ thống trị bằng quyền uy hay tri thức. Cám dỗ sống buông thả theo bản năng tự nhiên. Cám dỗ nào cũng hứa cho chúng con ít nhiều hoan lạc, nhưng thật ra lại làm chúng con nghèo nàn vì tự giam mình trong cái tôi ích kỷ.

     Xin cho chúng con thắng được các cơn cám dỗ nhờ tỉnh thức và cầu nguyện, nhờ chay tịnh và làm chủ bản thân. Ước gì chúng con được lớn lên trong tình yêu Chúa, sau những lần chiến đấu vất vả cam go. Và ngay cả khi yếu đuối ngã sa, xin cho chúng con can đảm đứng lên, vững tin vào lòng tín trung tha thứ của Chúa. Amen.


    [1] Bài giảng của đức thánh cha Phan-xi-cô ngày 07.5.2014.

    [2] Bài giảng của đức thánh cha Phan-xi-cô ngày 09.3.2014.

    [3] Viết theo lời cầu nguyện 94 trong tập sách “120 Lời nguyện của bạn trẻ Việt Nam

    Đa Minh Thái Bình, tổng hợp

    Tham khảo nguồn tin:  https://hddmvn.net/

    http://daminhrosalima.net/

    Bài viết liên quan